Who am I

Who is but the form following the function of what

“What are you?”

What am I?

Am I some sort of ghost?
I still move. I still breathe. I’m still alive.

(trích đoạn vở V for Vendetta xem cách đây 2(3) năm và vở Linh hồn – The Spirit mới xem đầu tháng)

Published in: on January 13, 2009 at 8:04 pm  Leave a Comment  

Ngày sau ngày đẹp

5g tỉnh dậy, có khi đi ăn sáng,

Ngó lên xem có đồng đẳng không.

Đọc được tí blog,

Ngủ mẹ.

Published in: on July 11, 2008 at 3:05 pm  Leave a Comment  

Chiện cười 06-07-08

Đối với bậc làm cha mẹ, điều đó nghĩa là nếu muốn đứa con 15 tuổi làm nhanh bài tập toán thì không nên nhấn mạnh đến những bất lợi trừu tượng trong tương lai xa vời (“Nếu thế thì con sau này chẳng bao giờ có việc làm đàng hoàng đâu.”) mà nên nhiều hơn là đến những lợi ích cụ thể trước mắt (“Có điểm toán tốt thì mẹ cho tiền con đi xem phim!”).

… (vnex – tâm lí trẻ dậy thì)

Trẻ con thì thậm dốt rồi, mà người nhớn thì cũng không kém

Đối với giai, điều đó nghĩa là nếu muốn gái 2x tuổi “xin chết” nhanh thì không nên nhấn mạnh đến những lợi ích cụ thể trước mắt (“Cái này sướng nhắm blah blah…”) mà nên nhiều hơn là đến những thứ trừu tượng trong tương lai xa vời (“Anh mí em đằng nào chả là của nhau, nhờ!”).

…(baolinh – tâm lí gái… cũng nhớn rồi)

Published in: on June 6, 2008 at 9:52 pm  Leave a Comment  

Lại bàn chiện lạm phát

Hôm nay rủ Cư đi đá Pes, thế qué nào được quyết toán quả nợ 350 khìn.

Sau đấy rất là sexy nghe lời đường mật của Vẹt, ra xem quần mua luôn 2 chiếc 170 x 2.

Loạng quạng trên đường đi về thấy có quả cốc đỏ-đen, rất hợp với dáng em cả đen lẫn bóng, uống nước mà mình cũng đang cần một chiếc, múc luôn, 12 khìn. Như thế là quỹ thâm hụt mất 2 khìn.

Đúng là thời buổi người khôn gái khó…
… hờ hờ, chả liên quan gì, ý là than phiền tiền thiếu, nên gái cũng chả thấy đâu, dây mơ rễ má ghê thật.

Published in: on May 3, 2008 at 12:07 am  Leave a Comment  
Tags: ,

World

Mọi khi những lần viết tiếng Anh vì thấy viết tiếng Việt ngượng, mà ngẫm lại có đe0 mà ngượng, nên là từ giờ chỉ viết tiếng Việt thôi, tiếng Anh là để phụ họa cho sinh động, hoặc là để “chêu” các bạn vì thực ra cách dùng từ ngữ các đại ka Tây dù gì cũng cao cấp giàu hình ảnh mí cả mình tự thấy được tiếp xúc văn hóa tư bản nhiều hơn là văn hóa các cụ trồng lúa nước bên này, trừ các thể loại bài ca đi cùng năm tháng từ hồi bé mà thực ra là chả để lại gì ngoại trí nhớ học gạo.

Đấy là lời tựa, còn đây là câu chiện.

Từ bé người ngoài nhìn vào thấy mình là đứa ít nói lạnh lùng và kô thèm quan tâm đến người khác. Thực ra hai cái đầu không đúng, vì ngồi nói chiện trong bàn nếu mà quen thì mình thường bô lô ba la lắm nhất, hoặc cũng gần lắm nhất khi mà có thằng bô lô ba la quá siêu. Càng lớn càng ăn nhiều uống nhiều nghe nhiều xem nhiều đọc nhiều cảm nhận nhiều thì mình nói ít đi. Quả thực khi trở thành người ít nói, tự nhiên có rất nhiều thứ hay. Nào là có thời gian để suy nghĩ điều mình nói, có thời gian suy nghĩ về điều người khác nói, hay quan sát cách người ta nói, và quan sát mọi thứ khác.

Tưởng hay, nhưng hóa ra đấy là điều nguy hiểm. Khi mình nói lắm, kô thèm để ý đến người khác, thì mình thấy người khác rất là nice, ít nhất là im để mình nói, và nói chung là thấy toàn ưu điểm của người ta. Từ khi mang nhãn hiệu ít nói, bỗng dưng mình thấy người khác có quá nhiều khuyết điểm, quá nhiều lỗi lầm, quá nhiều sự trái khoáy mà mình không tiêu hóa nổi, mà diễn đạt như anh Daniel Plainview trong There Will Be Blood là “There are times when I look at people and I see nothing worth liking”. Về cơ bản mình học mòn bài học chấp nhận sự khác biệt rồi, nhưng nói chung, vẫn theo chủ nghĩa tuyệt đối, đúng là đúng mà sai là sai. Vì thế mặc dù có thể mình rất nice mới các bạn, nhìn những thứ bất công, những thứ vô lí, blah blah, bằng ánh mắt trìu mến cảm thông nhưng khả năng cao là mình ghét, và dù sớm hay muộn thì các bạn(bị ghét) cũng sẽ nhận ra.

Nói rộng ra, thì mình đang sống trong một thế giới không hề an bình hay là đẹp đẽ hồng tím như các tín đồ ruột của sự lạc quan tưởng tượng đâu. Cuộc sống, phò lắm. Liệt kê ra chắc các cụ quan ngày xưa đọc sớ ba ngày cũng chả hết. Chấp nhận là thực tế thì phũ phàng, và mình con người trong cái thực tế đấy cũng phũ không kém. Hèm nhưng, lại nhưng, lúc nào tự bản thân mình cũng có thể nhìn thấy hi vọng, lúc nào cũng có thể tìm thấy lẫn đâu đó trong đám bùn đen những điểm sáng bốn nghìn năm le lói. Cũng lại định liệt kê, mà thôi cần gì, cái gì tốt bản thân nó đã tốt chứ hông có cần các bạn nâng bi bợ đỡ. Cố gắng tối đa.

Hiện tại thứ mình quan tâm không phải là quá khứ, là hiện tại mà là tương lai, bao gồm cả con người trong cái thế giới tương lai đấy. Các bạn đấm đá nhau kệ mẹ, nhìn nhau với con mắt căm thù, việc của các bạn, chỉ nhăm nhăm giết nhau mà sống, không phải chiện của tôi, nhưng, Children of Men, Love them! Đẻ ra chả ai là người xấu cả, chỉ biết cười biết khóc biết ăn biết uống, cố gắng đừng đánh mất…

Published in: on April 16, 2008 at 4:12 pm  Leave a Comment  
Tags: , , , ,

Th��

Thói đời bé ghét làm thơ
Bây giờ tuổi nhớn lơ mơ thật là… :(

Tí toáy mãi mới ra được hai câu thơ vỉa hè, thôi quote đoạn khác cho văn nghệ nó cao cấp, đọc xong tự nhiên thấy mình có lẽ hay là có thể chắc gì đã… sống thực sự.
“…
Let the people who never find true love
keep saying that there’s no such thing.

Their faith will make it easier for them to live and die.

Wislawa Szymborska – True Love – Translated by DR Đào

But still learn how to enjoy it.

Published in: on April 6, 2008 at 6:49 am  Leave a Comment  

Sự thật

“Tôi sẵn sàng chấp nhận sự nhiếc móc sỉ vả của đứa bé khi nó lớn lên, tra khảo tôi tạo sao hồi đó không cho nó cơ hội ở với gia đình ông, để nó được lớn lên trong sung túc, đầy đủ và tình thương của vợ chồng ông. Nhưng tôi sẽ không thể chịu nổi việc khi lớn lên cậu bé hỏi tôi “tại sao anh lại giật tôi khỏi tay mẹ tôi”".
Trích đoạn theo trí nhớ từ phim Gone Baby Gone – 2007, đạo diễn Ben Affleck, diễn viên chính Cassey Affleck.

Con người, luôn sẽ phải đối mặt với sự thật, với những quyết định khó khăn, chứ không phải lảng tránh nó, cho dù điều đó hiện tại có vẻ tốt hơn.

Published in: on March 26, 2008 at 11:40 am  Leave a Comment  

Khoe

Lâu lâu lại khoe hàng một tí, cũng không phải loại high-end gì, nhưng là mơ ước bao lâu của mình

Published in: on February 21, 2008 at 9:01 am  Comments (3)  

Sáng thứ bảy

Mọi thứ cũng như thời gian vẫn cứ trôi, còn bản thân chỉ như một phần rất nhỏ cuốn theo cái gọi là cuộc sống.

Một buổi sáng thức dậy cũng như bao buổi sáng bình thường,  chỉ khác rằng đã no giấc, hi vọng đồng hồ cũ kỹ đã điểm tiếng chuông thứ năm. Với tay, cầm, bật, chờ. Chiếc máy nghe nhạc Cowon D2 lăn lóc ở đầu giường từ tối qua khẽ bừng sáng, rồi nhẹ nhàng hiện thị số: 4:57am. Vài phút sau khi chiển sang chế độ chờ, nó lại bừng sáng một lần nữa để rồi tắt ngấm.

Thế là mất thêm nửa tiếng đấu tranh tư tưởng, dậy hay không dậy, đó có phải vấn đề?

…(personal things)

Dạo bước trên con đường quen thuộc, nghẹo phải, sang trái, đi vào giữa. A đây rồi!!! “Em ơi cho anh phở chín…” gàu(gầu?) với thêm quả trứng nhé!~

Quán phở Năm Đoạn(quê mình) buổi sớm chỉ vài thực khách đang tận hưởng hương vị phở miền quê xa xôi. Hầu hết toàn đàn ông. Dáng người lom khom xì xụp không thể lẫn vào đâu được. Mấy anh bồi còn đang tranh thủ lúc vắng khá chăn chút quà sáng, phở tất nhiên, lót dạ, kèm thêm món tráng miệng chit chat.

Cũng không lâu sau đó, bát phở gồm trứng phở nước thịt hành và hàng tá các loại gia vị đậm đà (của mình) cũng được giải quyết một cách ghọn ghẽ, chỉ còn lại một chút nước mà thực sự do vị mặn nước cuối làm mình không thể húp thêm nổi. Thật đúng là một bát phở!

Lạnh lùng đứng dậy rút ví, chị chủ hàng thấy vậy nhẹ nhàng đằm thắm “20k”.

Đi về vẫn còn kịp tạt qua cửa hàng phàn nàn với mẹ phở chợ mình đắt thế, vì lâu lắm rồi chưa ăn. Mẹ nói cái gì đấy không rõ nhưng lộ ra nụ cười.

Có lẽ mọi thứ vẫn thực sự bình thường, không có gì đáng để mà phàn nàn cả.

Có một buổi sáng thứ bảy như thế…

Bảo Linh – 2008

Published in: on February 16, 2008 at 7:28 am  Leave a Comment  
Tags: ,

Mỗi ngày một bài thơ

Nhà khó thì lo trời sớm rét,
Nhà giàu lại sợ tiết quay hè.
Hai bên tranh cãi bên nào phải?
Năm mới nào đâu lặng lẽ về

Cao Bá Quát – Đại hàn

Dịch: Nguyễn Văn Tú

Published in: on February 1, 2008 at 10:40 am  Leave a Comment  
Tags:
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.